Hiển thị các bài đăng có nhãn vuivuibuonbuon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vuivuibuonbuon. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Quẩn quanh chẳng biết làm gì...

Hai hôm nay ra Hà Nội, quẩn quanh chẳng biết làm gì, chú em lớp trưởng thông báo ra gấp, còn chú thì tếch về nhà hú hí với vợ con. Biết cơ sự thế này, mình ở nhà thêm vài hôm thì cũng đỡ đần thêm được cho anh chăm mẹ và vợ cũng yên tâm hơn.
Qua nhà D. giúp nó cho thằng con đi học vì oshin con ốm chưa lên! Ở nhà D. không hút thuốc được, coi như có điều kiện giảm thuốc. Thôi thì....làm bảo mẫu bất đắc dĩ vậy!
Nhân có điều kiện lên net, vào đọc thông tin trên blog của mấy bác nhà văn! Thật chán khi lại là cái chuyện nhặng xị vào Hội không được bầu! Lại có những kẻ hể hả, ngậm máu phun người làm mình phát chán các ông mang danh nhà văn: thơ văn gì mà rặn ra tình cảm yêu nước, đọc cái quái gì cũng xúc động rưng rưng, ham hố danh hờ, ghét nhau như chó mà lại cứ lên giọng cao đạo...Ôi trời là cái tương lai của văn học nước nhà! Các vị mạo danh văn chương để chẳng qua tôn cái tôi to đùng của các vị lên mà thôi! Chán ngấy các tuyên ngôn vung vít của các vị rồi!
Nhớ một câu thơ của Đồng Đức Bốn:
Trở về với Mẹ ta thôi!


Thứ Ba, 30 tháng 1, 2007

Vui vui buồn buồn...

Vừa trở lại "nhà" - căn phòng độc thoại của ta, sau những ngày nán ở quê mẹ ăn giỗ! Kỳ này về quê lần thứ hai nên cũng tự nhiên hơn và thấy mình như đang ở trong bầu không khí gia đình ấm cúng! Ngủ ngon được ba hôm đẫy mắt, cứ như là ở nhà mình. đi vòng vòng hết nhà nọ nhà kia, nhưng ấn tượng nhất có lẽ vẫn là câu chuyện khó tin về việc tìm mộ anh Phúc, con trai cả của Bá Sự! Anh Đuợc, anh Dần, rồi chị Sinh lần lượt kể chuyện mà mình vẫn cứ thấy như một chuyện hoang đường có thật. Quả thật thế giới tâm linh kỳ lạ thế, nếu như không có một sự sắp đặt nào đó! Nghe bảo còn có một lý thuyết đã đưa vào thực nghiệm: người ta có thể thu được mọi âm thanh qua các thời đại, tập trung trong một điểm nào đó ở bầu khí quyển, và một lúc nào đó, người ta có thể nghe thấy tiếng vọng quá khứ cả nghìn năm! Có điều mình còn dốt quá, chỉ có một mớ kiến thức Duy vật biện chứng - lịch sử thì chưa đủ để hiểu những vấn đề phức tạp! thôi thì cứ có sao ghi vậy. Mà khốn nạn cho bộ nhớ bập bõm, may mà có lén ghi lại lời anh Dần, nghe kể tự nhiên cũng rợn rợn. tối về, ngủ cái giường của cậu, cứ ao ước được như cái anh Vũ Hoàng Tuân bên ngoisaoblog, gặp Cậu như anh ta gặp Mẹ anh ta! Nửa đêm, tự dưng thức dậy, trằn trọc đến 3 giờ mới ngủ lại được (chắc do đẫy giấc). Tối qua về nhà chị ruột ngủ, thằng cháu cũng về sớm hơn mọi khi, nói chuyện với cháu, gọi điện cho Mẹ gặp Chị, bà cũng nhớ con gái, lại nói chị thu xếp vào chơi với bà một chuyến! Chị nghe mà mũi cứ chực đỏ lên mà khóc! Hì, bà chị vẫn thế, gần năm lăm tuổi đầu rồi mà cứ vẫn ... thật thà như đếm! Chả biết bao giờ gia đình chị mới chấm dứt cảnh chồng Hà Nội, vợ Hải Phòng, mạnh ai nấy lo! Chán ông anh rể!
Về Hà nội, đọc email bà xã, vui vui vì con Tý bắt đầu biết sửa tính nết, của đáng tội, con trai mình so ra còn ngoan chán vạn nhà thiên hạ! Cứ nhìn cảnh thằng cháu con anh N. bỏ đi ba ngày vì cha mẹ cãi nhau mà hãi! Mà bác thì lại khoẻ "giã" vợ! Nhà mình mà con bỏ đi thì chưa biết sao. chắc phải bắt dập đầu trước bàn thờ gia tiên mà chịu tội, mà mình nóng nảy quá cũng khiến con sợ! Chưa kịp vui chuyện nhà thì lại đến chuyện thằng cháu ngoại bác Thừa, chả hiểu làm sao mà bị hai con bé xỏ mũi, đi chơi rồi hai con nhóc bỏ đi, báo hại ảnh hưởng đến nhà trường. Sếp nổi giận, đòi đuổi học. Cu cậu này cũng họcgiỏi mà mỗi tính bộp chộp. Con mình mà không rèn cũng dễ bị gái dắt mũi lắm! mới tí tuổi mà đã anh kết nghĩa ,em kết nghĩa, mà lại qua Net mới sợ!
Hôm nay cứ vui vui buồn buồn lẫn lộn!