Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Đêm, Mẹ về cùng con

Hôm nay 8.3., con nằm mơ thấy mẹ con mình ở ngôi nhà cũ, trong căn phòng của Mẹ trước kia. Mẹ đang ngủ, con mừng quá, sà vào lòng Mẹ! Rồi chẳng hiểu sao Mẹ lại tan biến đi. Con nức nở khóc trong mơ. Tỉnh dậy, thấy mắt hoen đầm lệ.
Con mới hiểu thế giới tâm linh dường như có thật. Khi hình ảnh Mẹ luôn trong tâm trí, những ngày xa Mẹ, Mẹ luôn về bên con. Con chợt nhớ hôm qua chưa về thắp nhang cho Mẹ.
Con nhớ Mẹ lắm, sắp một năm rồi, Mẹ ơi!

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2008

Mẹ


Mẹ ơi!
Con đang trong những ngày căng thẳng với luận văn cao học.
Những lúc mệt mỏi, con lại nhìn hình ảnh của Mẹ để thấy ánh mắt thẳm sâu của Mẹ như đang động viên con. Con không dám giở lại những hình ảnh đau thương ngày tiễn Mẹ đi, những hình ảnh gợi nỗi quặn thắt trong con. Con chỉ tiếc một điều, Mẹ không ráng chờ ngày con đem tấm bằng về khoe Mẹ.
Cuối năm học, các cháu nội đã ngẩn ngơ khi cầm phần thưởng về không có bà nội, thắp nhang lên, nhìn ánh mắt bà nội, có lẽ đến lúc đó cu Uy, cu Lương mới thấm thía nỗi đau vắng Nội! Các cháu được bà chăm chút nhất mà!
Con đau lòng vì suốt thời gian con nghỉ Tết về chăm Mẹ đến lúc Mẹ ra đi, con không được nghe Mẹ nói một câu rõ tiếng, dù Mẹ muốn nói điều gì đó với con. Con hứa sẽ không làm Mẹ phải buồn, vì con Mẹ quyết tâm lắm mà!
Mẹ ơi, con nhớ lại những lúc con hư, mắt Mẹ buồn lắm, nhưng Mẹ chưa bao giờ đánh con, dù có lúc con cũng nổi bướng lên cãi Mẹ. Con nóng nảy, mỗi khi như thế Mẹ lại đứng ra bênh các cháu, Mẹ bảo: tao ghét mày vì mày đánh con! Con hứa sẽ dần bớt nóng, học Mẹ để bảo ban các con của con nên người. Cháu Uy của bà đã vượt qua hơn 280 bạn để là 1 trong 24 thành viên của lớp 10 chuyên Anh rồi. Cháu còn khờ lắm, nhưng con sẽ bảo ban cháu thành người chín chắn và giỏi giang, xứng đáng là đứa cháu nội đầu tiên của ông bà!
Cháu Lương sinh năm Kỷ Mão, cùng tuổi nhưng cách đúng một lục thập hoa giáp với ông Tam - chú Sơn. Hy vọng cháu sẽ nối nghiệp làm vẻ vang dòng họ như ông Tam. Vừa rồi chú thím từ Pháp về, con cũng nói chuyện vui với chú về cu Lương! Chú thím là người về muộn nhất, cô Dư kịp gặp và trò chuyện với Mẹ, chú Ấn cũng về sau đó. Mẹ dẫu ra đi, nhưng vẫn trọn vẹn là người chị dâu trưởng trong lòng các cô,chú, thím. Mẹ đã cả đời sống hiền lành, khoan hoà, nhân hậu, để chúng con luôn tự hào về Mẹ. Cả họ Nội đều thương Mẹ. Các con, dâu, cháu đều yêu kính Mẹ. Ai từng hiểu lầm Mẹ, chắc bây giờ họ cũng biết là họ sai lầm và ân hận rồi, Mẹ nhỉ? Chắc Mẹ cũng tha thứ cho tất cả thôi!
Mẹ ơi! sắp đến 100 ngày của Mẹ. rồi Mẹ sẽ thanh thản siêu thoát và con tin tưởng một điều Mẹ vẫn dõi theo chúng con từ một cõi tâm linh nào đó!
Đứa con của Mẹ đến giờ vẫn lông bông và lãng tử lắm, dù đã sắp sang tuổi 40. Nhưng con tin con sẽ càng lúc càng chín chắn hơn, làm chủ gia đình, còn làm gương cho con cái nữa! Mẹ thương thằng Út của Mẹ nhất, nên lúc nào Mẹ cũng lo lắng cho con. Suốt đời con sẽ không quên tiếng Mẹ dặn con trong điện thoại, lúc đó con đã nghẹn ngào muốn khóc vì lòng thương yêu Mẹ dành cho con. Mẹ lúc nào cũng bao dung, độ lượng và luôn che chở cho các con cháu, Mẹ nhỉ?
Con sẽ chu toàn mọi việc, giữ gìn sức khoẻ để Mẹ không phải lo lắng nhiều. Lần trước con mơ thấy Mẹ về, Mẹ che chở cho cả con và anh Thanh như hồi còn bé! Mẹ ơi, mở mắt dậy, con đã đẫm nước mắt vì biết chỉ còn gặp Mẹ trong mơ thôi!
Nhưng Mẹ ơi, trong mơ, con mong còn nhiều lần gặp Mẹ về bên con nữa, để con có dịp gục đầu vào lòng Mẹ. Con sẽ không khóc nữa đâu! con là đàn ông mà, phải cứng rắn mạnh mẽ và sống có bản lĩnh chứ, Mẹ nhỉ?

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2008

21.7

    Còn hơn 1 tuần nữa là đến 100 ngày của Mẹ!
    Mẹ ơi! Mẹ đã về cùng thời gian vĩnh hằng, còn con đang phải chạy đua với thời gian, để làm một cái gì đó cho thật tốt, cho Mẹ an lòng!
    Các cháu đang lớn, ít nhất cũng có một niềm an ủi là Mẹ kịp nhìn mặt cu Khải con anh Thanh trước khi ra đi! Cu Uy thì đã xong chặng đường THCS để chính thức là học sinh lớp 10 chuyên Anh trường Lê Quý Đôn. Những ngày con về bên Mẹ, chỉ có một điều ray rứt là chưa bao giờ Mẹ thật tỉnh để gọi con một tiếng. Lời nói cuối cùng của Mẹ là vào mồng 1 Tết, khi chúng con chào Mẹ, Mẹ chỉ hỏi: "Sao chưa về quê?", rồi kể từ chiều đó Mẹ hoàn toàn không nói gì nữa!
    Mẹ ơi!
    Có những chiều chúng con lên thăm Mẹ, cả một vùng núi Thơm rực trong sắc hoàng hôn, lặng lẽ hoang vu, con ngỡ như Mẹ đang hiện về cùng chúng con.
    Chiều hôm trước một mình con lên thăm Mẹ, con thấy bơ vơ quá! Một mình ngồi bên mộ Mẹ, con nhìn thật sâu vào di ảnh, mà muốn trào nước mắt. Nhưng con biết Mẹ không thích con trai Mẹ khóc, Mẹ muốn con trai Mẹ thật trưởng thành khi vắng Mẹ. Ôi, đến tận bây giờ, khi con gần tuổi 40, con vẫn có khi thấy mình cần có Mẹ để được Mẹ nhìn con, xoa đầu vuốt tóc thằng con tóc bạc sớm mà vẫn còn ngu ngơ với đời! Mong Mẹ mắng mỏ một câu cũng được. Nhưng trong lòng con, có bao giờ Mẹ mất đi!
    Con nghẹn ngào mỗi khi nghe lời hát "Mẹ ơi!": "...con vô tình quá phải không?"! Những tháng Mẹ đau đớn nằm trên giường bệnh, con bất lực không làm được gì cho Mẹ vơi bớt cảm giác đớn đau!
    Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ.

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Cháu học giỏi




Năm nay, các cháu Trần Hữu Đức Uy, Trần Hữu Thiên Lương vẫn là học sinh giỏi. Thêm cháu Trần Hữu Hải Đăng lần đầu tiên đạt học sinh giỏi. Các cháu báo công cho Bà Nội. Nội cười vui mừng các cháu phải không?

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

Bông hồng trắng

Ngày của Mẹ năm nay con không còn được nói cho Mẹ nghe những lời thương yêu. Con lại nhớ những ngày cuối cùng bên Mẹ, ngồi nghe đài FM Bình Định hát bài Bông hồng cài áo mà nước mắt cứ trào ra. Năm nay, con đã phải cài lên Bông hồng trắng.
Ngày mai là ngày của Mẹ - Mothers Day, con sẽ hát cho mình bài hát Bông hồng cài áo. Bông hồng của con bây giờ là màu trắng, nhưng lòng con có bao giờ Mẹ chia xa?
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
Nhất Hạnh
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :
Năm xưa tôi còn nhỏ 
Mẹ tôi đã qua đời !
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi. 

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi... 

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi 
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức : 

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận. 

Công cha như núi Thái sơn, 
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra
Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương. 

Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước. 

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ ( Mother's Day ) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. 

Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan. 

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!" 

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng. 

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. 

Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa! 

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ. 

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. 

Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau. 

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Để chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi. 

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ. 

Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

Nhất Hạnh (1962)


Thứ Tư, 2 tháng 4, 2008

Lo lắng một điều chẳng lành!

Chưa khi nào lại cảm thấy lo lắng như lúc này! Vì tôi biết cái ngày tôi không mong đợi đang đến gần!
Bất lực rồi! Nhìn cha bất lực, nén nỗi đau mà vẫn cố tìm phương thuốc hay nhất để cứu cho mẹ mà thắt lòng. Chỉ có hai ngày thôi mà trông cha hom hem hẳn đi! Hôm giỗ bà nội, cha đổ ra ốm! Bây giờ lại lo thêm sức khoẻ của cha nữa.
Mấy hôm nay lại bận rộn đi suốt cả sáng cả chiều. Trưa nay vào nhìn thấy mẹ nằm thiêm thiếp mà muốn bật khóc. Và hoảng hồn khi thấy kiến ở đâu bu đầy trên giường mẹ. Hai mắt mẹ sưng nhắm nghiền, mê man.
Không biết làm gì nữa, cả chiều cả tối cho đến tận giờ lại còn thêm cơn buốt răng làm mình như rã rời thêm. Phải cố lên!
Biết không thể cưỡng lại số trời, khi mà tất cả mọi triệu chứng cho thấy mẹ đang như ngọn đèn lắt lay trước gió, chưa biết tắt lúc nào. Cha nghẹn ngào mà gọi điện thoại ban nãy, bảo mình về ngủ với cha để tất cả cùng xúm xít vào chăm mẹ. Cha còn nói: cầu cho qua hết tháng 2! Có lẽ nào...
Mẹ ơi! Mẹ kiên cường lắm mà, nhưng nhìn mẹ nằm đau đớn, con cũng không chịu nổi. Những cơn ho dày hơn, đờm lên nhiều hơn, mẹ thở khó nhọc hơn, chân tay co rút gân, sưng phù... Con biết làm sao đây? Bệnh viện thì đầu hàng từ tháng 11, cả nhà không đầu hàng nhưng mẹ kiệt sức mất rồi!
Con yếu đuối quá phải không mẹ? Trưa nay con đã gọi cho chị An, còn chị Lưu thì báo mai lên tàu vào với mẹ. Hôm trước mẹ còn mở mắt nhìn, ánh nhìn lạc thần. Còn hôm nay, mẹ không mở mắt được. Bọn kiến nhỏ nhoi ác độc quá, chẳng biết ở đâu mà lại xuất hiện. Trưa nay may mà con về kịp để đuổi sạch kiến.
Óc của con đang buốt lên từng cơn. Mỗi một phút giây qua lòng con lại dồn thêm bao nỗi lo. Cả nhà cũng đang thắt ruột vì bệnh tình của mẹ.
Mẹ ơi, con biết làm sao đây?

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2007

Tạm biệt Mẹ, con đi...





Hôm nay ra chào Mẹ rồi về chuẩn bị đồ. Mẹ tỉnh táo hơn, và nghe được mình chào! Nhẹ nhõm bớt nỗi lo.

Những ngày qua có thể nói là một sự thần kỳ, khi những đơn thuốc của Cha đã cứu được Mẹ ra khỏi cơn nguy kịch. Hai ngày hôm nay, không cần sử dụng ô xy mà Mẹ vẫn tỉnh táo, thậm chí còn cử động chân tay rất tốt. LẠi sợ Mẹ tỉnh quá, cứ đòi rứt ống thông tiểu vì như Mẹ nói: Xót lắm! Mừng nhất là khi các cháu lần lượt vào chào bà: cháu chào bà nội!, bà cũng nói lại: bà nội chào cháu! Hy vọng với đà tiến triển tốt này, Mẹ sẽ bình phục! Thần diệu nhất là thuốc Bắc còn làm lui hẳn trạng thái phù não khiến Mẹ bị liệt tay chân, thụt lưỡi mà khi chụp CT các bác sĩ Tây y đều lắc đầu bó tay. Hy vọng khi có thời gian, mình sẽ tiếp nhận di sản của Ông Nội như Cha, để có thể có ngày sử dụng, không làm mai một những thần phương được cha ông truyền lại.

Mai ra Hà Nội, gió mùa đông bắc lại về. Mong Mẹ được chăm sóc tốt, đừng có biến chứng xấu.
Bà xã cũng tạm ổn vết mổ, vết thương bây giờ chắc cần phải tĩnh dưỡng, chỉ mong con biết lo cho mẹ nó, biết yêu thương quan tâm đến mẹ! Biết là khó vì con đang độ tuổi lớn, còn quá dại để hiểu được: Mẹ là chỗ dựa tinh thần, là sự chở che tuyệt đối cho con.

Chào Quy Nhơn!

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

Mẹ


Mẹ ơi! Ngắm hình mẹ cười tươi như thế này, con không thể hình dung được giờ phút này mẹ lại đang thiêm thiếp trên giường bệnh. Hôm trước mẹ đã khoẻ lại rồi cơ mà! Con bất lực khi không được tự tay chăm sóc mẹ vào giờ phút này.
Con tin: mẹ hiền lành, phúc hậu thì không có bệnh tật nào quật ngã được mẹ. Mẹ còn phải khoẻ mạnh để con yên tâm học tốt, báo về cho mẹ mừng chứ!
Mẹ có nghe được nỗi lòng con không?

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2007

Cầu nguyện

Con xa mẹ cả ngàn cây số
Nghe mẹ đau chẳng thể về thăm
Đường thăm thẳm nỗi lo thăm thẳm
Mẹ ơi, xin hai chữ an bằng!

Xin cầu nguyện mẹ mau khỏe lại
Con sẽ về mẹ sẽ cười vui
Tiễn chị vào đường còn xa ngái
Đất khách con lẻ bước ngậm ngùi

Chị sẽ thay con chăm sóc mẹ
Mẹ mẹ ơi, mau chóng bình an
Con bất lực chỉ còn đôi dòng chữ
Gửi về lòng thương mẹ vô vàn!

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2007

Lạy trời cho Mẹ bình an!

Sao lại đột ngột thế hả trời! Mẹ hồi giờ huyết áp thấp mà sao nay lại huyết áp cao, tai biến? Bần thần cả người không biết làm gì nữa! Lạy trời cho mẹ bình an!

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2007

Ngày của Mẹ

Lâu lâu lắm mới được về thăm Mẹ
Mẹ của con tuổi sắp tám mươi rồi!
Dù đi đâu tận chân trời góc bể
Con vẫn là thằng Út của Mẹ thôi!

Ngày của Mẹ bao lời con muốn nói
Vẫn thầm mong Mẹ khoẻ mạnh tươi vui
Con ngàn dặm quyết không làm buồn Mẹ
Không bao giờ sa ngã cạm bẫy đời!

Con yêu Mẹ !
Mẹ yêu ơi con biết
Mình muôn đời vẫn chỉ trẻ con thôi
Trong mắt Mẹ con bao giờ cũng thế
Nên Mẹ luôn tha thứ nếu con sai!

Hà Nội vẫn đang chuyển mùa nóng lạnh
Quy Nhơn mùa mưa đã đến rồi
Mẹ một mình, con một mình, xa ngái
Một lòng Thương luôn bên Mẹ muôn đời.