Thứ Tư, 23 tháng 4, 2008

Ám ảnh hoàng hôn

Chẳng hiểu sao, mấy hôm nay cứ ám ảnh bởi hoàng hôn. Nhìn cảnh hoàng hôn, lòng buồn hơn một chút, nhưng cũng bình tâm hơn!
Hoàng hôn ám ảnh đầu tiên là buổi chiều lên đốt lửa cho mẹ ấm:


Này là hoàng hôn, khi đi xe ra Hà Nội, ngủ mê mệt, vùng dậy, thấy Đà Nẵng hoàng hôn, vội vàng ghi lại khoảnh khắc đó:
Và chiều nay, về nhà, lại muốn đi ra cầu Nhơn Hội ngắm cảnh hoàng hôn Quy Nhơn:

Không biết có phải ánh hoàng hôn ấy khiến lòng mình miên man nhiều hơn về ranh giới ánh sáng và bóng tối, sự sống và cái chết, để cảm nhận, để níu giữ lấy vẻ đẹp của ngày sắp tắt.
Mẹ ơi, phải chăng cứ mỗi chiều về, mẹ lại hiển hiện trong lòng con như ánh hoàng hôn?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét